上記の広告は1ヶ月以上更新のないブログに表示されています。
新しい記事を書く事で広告が消せます。

- Comments

  • Name:YUMOTO
  • Hay qua!! Sieu qua!!
    Anh K tro tanh nguoi VN roi nhi?
    Hay lay vo VN roi a?


    本文が英数字だけだとだめだとぅ!怒
  • 2013/07/25 14:21 | URL   [ 編集 ]

Leave a Comment




Trackback

http://kawamurayasuhiro.blog36.fc2.com/tb.php/156-4cd437df

P3170122_convert_20130517215951.jpg
*じいちゃんとおやじ


久しぶりの更新です。
先月、親父の還暦祝い、そしてじいちゃんの米寿祝いをしてきました。

僕の家族は幸いにも、まだ亡くなった方がいない。
28歳という年齢になってとても珍しいことだと思う。

そんな恵まれた状況だったから、今まで家族のことについては
特に目を向けてこなかった。

けれども、今回思い立ち、ちょうど60歳を迎える父親と
88歳を迎えるじいちゃんの米寿を同時に祝おうと、
2個上の姉と企画し、地元名古屋で祝ってきました。

普段ベトナムにいるので、これを逃したらもう機会はない!
という気持ちで祝わせて頂きました。

P3170097_convert_20130517220127.jpg
*じいちゃんとばあちゃん


結果として、心から今回の会を企画して良かったと感じています。
普段、おやじとじいちゃんは滅茶苦茶仲が悪いんです。


でも、さすがにこの時ばかりは「お互い、今日くらいは今までのことは忘れよう」
と昔話に華を咲かせていました。

そんな親父たちの会話を聞いていて、
家族のことって本当に何も知らないことだらけなんだと思いました。

じいちゃんは大正生まれの人間です。
そのため、第二次世界大戦はもちろん経験しています。

これは米寿祝いの場で初めて知ったことですが、
じいちゃんは、神風特攻隊の隊員であるだけれはなく、回天という
人間魚雷の乗組員であったこと。

そして、台湾で終戦を迎え、生き残ってしまった後悔。
その後、生き残ってしまった者として日本を何とかしたいという想いで会社を設立したこと。
親父は、そんなじいちゃんの姿を見て「会社を継ごう」と思ったこと。などを話してくれました。

二人の間のわだかまりが少しずつ溶けていくようでした。

会わせて、親父に対しても僕は何もわかっていませんでした。

仕事を顧みなかった親父。
小さい頃は、どうしても、母親を擁護してしまっていました。

「この仕事人間が!」と言って殴り合ってしまったこともある。
なんという愚息っぷり。

そんな親父も実は家族想いだったんだと思うことができました。

親父が大学生のとき、大腿骨を骨折したことがあるらしいのだが、
そのとき、ひいばあちゃんが看病してくれたことを思い出して思わず泣いていた。

「いいばあちゃんだった。もっと大事にしてあげれ良かった」と。


じいちゃんがどんな想いで起業したのか、そして会社を経営してきたのか。
そして親父がどんな想いでそれを引継ぎ、今まで働いてきたのか。

全く知らなかった。


こうしたことを知れて、また僕は足元のことを一歩知ったように思う。
そして家族は大事にしていきたいと強く思った。

P3170103_convert_20130517221552.jpg
*囲碁にいそしむばあちゃんとじいちゃん


こんな、当たり前で、大切なことを思い出させてくれたのは
ベトナム人のお陰だ。


ベトナム人と接していると、頻繁に聞かれることがある。
「家族を思い出しますか」
「家族がいなくてさびしくないですか」(←若干大きなお世話だが、、、)

聞いてくるだけあって、彼らは家族を本当に大切にしている。
家族自慢はするし、基本的には一緒に過ごすことを何より大切にした
生活をしている。

最初は「いや、日本人はね。家族を大切にしていないわけではないんだよ。
家族だからこそ、常に一緒にいなくても大丈夫という気持ちで接しているんだよ」
と言っていた。

今もその気持ちに大きく変わりはない。
けれども、どんなに気持ちは繋がっていると思っていても、
年に数回ぐらいは、直接顔を合わせる機会は作った方がいいなと感じています。
特に還暦や米寿のような家族の節目には。

小さいころは、当たり前のように傍にいてくれた
親、祖父母、兄弟、姉妹。
年が経つにつれ、そんな当たり前だった家族と過ごす時間は
どんどん少なくなっていく。

僕の場合、18歳のとき、東京に出てきた。
そして25歳のときベトナムに出てきた。現在28歳。
気が付けば、実家から出て10年の月日が経っていた。

18歳のあの時、少なくとも家族のことなんてわかっている
つもりでいた。

でも、今回の還暦、米寿祝いを経て、僕は何も知らない
大馬鹿野郎だとまたしても気づかされました。

精神的な距離が近いことは大切だけれども、
物理的な距離が近いことでしか分からないこともある。

家族のことはなんとなくこっぱずかしくて、
物理的な距離を置いてしまいがちです。

それでも、その恥ずかしさから一歩を踏み出すと、
改めて家族のことをいとおしく感じる機会になるかもしれません。

ベトナム人に改めて感謝感謝。
これからも足元は大切にしていこう。

何だかしんみりしてしまったので、更にしんみりソングで終えたいと思います。



それではまた。


Vào tháng trước, gia đình tôi đã tổ chức lễ mừng thọ 88 tuổi cho ông nội và 60 tuổi cho bố tôi. Thật may mắn rằng gia đình tôi tất cả mọi người đều vẫn còn sống rất mạnh khỏe. Và đối với một người đã bước sang tuổi 28 như tôi thì tôi nghĩ đó là một điều hiếm có và may mắn. Bởi vì được sống trong một môi trường như vậy nên tôi đã lớn lên mà không mấy quan tâm đến gia đình của mình.
Nhưng lần này, nhân dịp ông nội bước sang tuổi 88 và bố bước sang tuổi 60, tôi cùng chị gái đã quyết định tổ chức lễ mừng thọ cho cả hai người ở ngay tại Nagoya, nơi chúng tôi đã được sinh ra và lớn lên.

Tôi làm việc ở Việt Nam nên cơ hội như thế này thì không có nhiều, vì vậy, tôi nghĩ mình nên tranh thủ thời gian đang ở Nhật để có thể làm được gì đó nhỏ nhỏ cho mọi người.
Và tôi đã cảm thấy rất vui vì đã làm được điều này.

Bình thường thì quan hệ giữa bố tôi và ông nội không được tốt cho lắm. Nhưng mà chỉ có ngày hôm đó thì lâu lắm rồi mới lại được thấy hai người nói chuyện vui vẻ, rôm rả như là đã quên hết mọi chuyện trước đây. Cũng vì nghe được những câu chuyện của bố và ông, mà tôi mới nhân ra rằng, thì ra, từ trước đến giờ tôi chẳng hiểu gì về gia đình mình cả.

Ông nội tôi sinh ra vào thời Đại Chính ( Taisho) . Và đương nhiên, ông cũng đã lớn lên trong cuộc đại chiến thế giới thứ 2. Ông không chỉ là phi công của đội đặc công Kazekami mà còn là người điều khiển con tàu Kaiten thời đại chiến. Và rồi ông cũng là một trong số ít người sống sót trong cuộc chiến kết thúc ở Đài Loan với một nỗi day dứt trong lòng.

Và sau đó, với suy nghĩ mình là một trong số ít người còn sống sót sau chiến tranh, mình nên làm một điều gì đó cho đất nước , ông đã đứng ra thành lập công ty riêng. Đến thời bố tôi, chứng kiến những gì ông đã trải qua và cũng đã quyết định kế nghiệp công ty của ông nội.

Những chuyện như thế này, một đứa con, đứa cháu như tôi, đến tận bây giờ mới được biết. Cũng nhờ vậy, dù chỉ một phần nào đó, tôi cũng đã có cảm giác là mình đã bước tiến đến gần hơn với hai người.

Ngay cả đối với bố cũng vậy, tôi đã chẳng hiểu gì về ông cả.
Đối với một người bố suốt ngày chỉ chú tâm đến công việc mà quên cả việc chăm sóc gia đình, thì tôi đã là đứa con luôn luôn đứng về phía mẹ.

Nhưng giờ thì tôi đã hiểu ra rằng đó cũng là cách mà bố tôi chăm lo cho gia đình mình.
Vào thời còn là sinh viên, hình như bố tôi có lần bị gãy xương cột sống. Và lúc đó, Cố tôi ( bà của mẹ ) đã không quản ngại vất vả ngày đêm chăm sóc bố. Chỉ nghĩ về điều đó thôi, bỗng dưng bố đã bật khóc. “ Ước gì lúc đó biết yêu thương cố hơn thì tốt biết mấy!”

Ông tôi đã trải qua những khó khăn, khổ đau như thế nào để có thể xây dựng cơ nghiệp ?
Và bố tôi đã cố gắng, nổ lực như thế nào để bảo vệ cơ nghiệp đó của ông cho đến tận bây giờ?

Một đứa con, đứa chau như tôi, đã hoàn toàn không hiểu gì cả.

Cũng nhờ dịp này, tôi nghĩ rằng tôi đã bắt đầu biết quý trọng những gì ở xung quanh mình. Và cái mong muốn trân trọng và yêu thương cái gia đình này càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Và người đã giúp tôi nhận ra rằng những điều tưởng chừng như đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng này, chính là, NGƯỜI VIỆT NAM.

Khi tiếp xúc với người Việt Nam, tôi rất thường bị hỏi những câu hỏi đại loại như thế này:
“ Thầy không nhớ nhà à?”
“ Không ở bên gia đình mà thầy không cảm thấy buồn sao?”

Chỉ với những câu hỏi như thế thôi cũng đủ hiểu được họ coi trọng gia đình như thế nào. Họ tự hào về gia đình mình, và luôn coi trọng những giờ phút quý giá được sống cùng người thân.

Trước đây, khi bị hỏi như thế, tôi thường trả lời rằng : “ À, người Nhật không phải không coi trọng gia đình đâu. Chẳng qua là vì họ nghĩ rằng, chính vì là gia đình nên không cần chung sống với nhau thì mọi người vẫn yêu thương nhau thôi.”

Bây giờ, cái suy nghĩ đó của tôi vẫn không thay đổi là mấy.
Nhưng tôi có cảm giác rằng, dù tình cảm có gắn bó đến nhường nào, dù có yêu thương nhau đến nhường nào, thì một năm cũng nên gặp nhau, chạm mặt nhau ít nhất vài lần. Và đặc biệt là đối vói những gia đình có những người lớn tuổi như gia đình tôi.

Khi còn bé, tôi vẫn luôn nghĩ rằng, những người như ông bà, bố mẹ, anh chị ở bên cạnh mình là lẽ đương nhiên.Nhưng rồi, càng lớn lên , thời gian ở bên cạnh người thân ngày một ít đi.

Tôi, 18 tuổi đã xa gia đình lên Tokyo.

Và 25 tuổi, bắt đầu cuộc sống mới ở Việt Nam.

Bây giờ, tôi 28.

Vào cái tuổi 18 đó, tôi cứ nghĩ rằng mình đã hiểu mọi chuyện trong nhà.Nhưng rồi giờ đây, tôi mới nhận ra rằng, mình như một thằng ngốc chẳng thèm quan tâm và hiểu một chút gì về gia đình của chính mình.
Dù có cách xa bao nhiêu nhưng trái tim vẫn luôn hướng về nhau mới là điều quan trọng. Tuy nhiên, đôi khi, khoảng cách về địa lí cũng là điều đáng quan tâm.
Tôi cảm thấy ở đâu đó một sự xấu hổ , khi mình đã xa gia đình quá lâu rồi!
Dù vậy, có thể nhờ điều đó, mà đôi khi tôi lại muốn gần gũi với gia đình hơn.

Một lần nữa, tôi vẫn muốn cám ơn Người Việt Nam, nhưng con người đã giúp tôi nhân ra điều quan trọng này.

Và từ đây, Hãy sống và trân trọng những điều dù là nhỏ nhặt nhất xung quanh ta!



川村
少し大きい文字

1 Comments

  • Name:YUMOTO
  • Hay qua!! Sieu qua!!
    Anh K tro tanh nguoi VN roi nhi?
    Hay lay vo VN roi a?


    本文が英数字だけだとだめだとぅ!怒
  • 2013/07/25 14:21 | URL   [ 編集 ]

Leave a Comment




Trackback

http://kawamurayasuhiro.blog36.fc2.com/tb.php/156-4cd437df

プロフィール

Twitter

フエのおいしいお店情報
随時更新中!

最新記事

最新コメント

月別アーカイブ

カテゴリ

検索フォーム

RSSリンクの表示

リンク

ブロとも申請フォーム

QRコード

    上記広告は1ヶ月以上更新のないブログに表示されています。新しい記事を書くことで広告を消せます。